Warren Buffett – 5. Nắm giữ dài hạn, tập trung vào giá trị tương lai của doanh nghiệp

0
65

Cổ phiếu là sự phản ánh một phần thành tựu tăng trưởng kinh tế của nhân loại, vì thế nắm giữ cổ phiếu dài hạn tất sẽ mang lại lợi nhuận cao. Buffett thấm nhuần đạo lí này, một khi đã mua vào cổ phiếu của doanh nghiệp nào thì ông sẽ giữ nó trong thời gian dài. Ông cho rằng, không có lí do gì để bán ra cổ phiếu có giá trị mà mình đang nắm giữ.

Trước khi đầu tư thì trọng điểm quan sát là giá trị tương lai của công ty này, nếu chỉ vì sự chênh lệch giá của cổ phiếu mà chúng ta vội vàng bán ra để thu chút ít lợi nhuận thì đây thực sự là hành vi ngu xuẩn.

Nếu chúng ta hỏi Buffett thời gian lí tưởng nhất để giữ cổ phiếu, thì ông đã từng nói là “vĩnh viễn”,chỉ cần doanh nghiệp vẫn thu được lợi nhuận kinh tế cao hơn mức bình quân, hơn nữa, nhà quản lí vẫn phân chia lợi nhuận công ty một cách công bằng, thì ta vẫn nên tiếp tục nắm giữ cổ phiếu.

Buffett không tin là qua nhiều lần giao dịch có thể mang lại lại nhuận cao, ông tin chắc rằng, chỉ nhờ vào việc mua vào một vài loại cổ phiếu và đợi nó tăng giá là có thể thu được lợi nhuận hiệu quả như mong muốn.

Thực tế đã chứng minh cách nghĩ của ông hoàn toàn đúng đắn, vốn đầu tư của ông từ trước tới nay đều tập trung ở một vài công ty mà ông vẫn nắm giữ cổ phiếu từ nhiều năm nay; trong tài sản của ông, thì khoảng 80% là thu được từ những cổ phiếu đó.

Từ giữu thập kỷ 70, Buffett bắt đầu mua lại cổ phiếu tờ Washington Post, cho đến khi ông có trong tay 1.86 triệu cổ phiếu. Thời kì năm 1985 , ông bán ra 10% cổ phiếu công ty này, 1.7 triệu cổ phiếu còn lại vẫn nắm giữ cho tới bây giờ; năm 1989, ông mua 96 triệu cổ phiếu của công ty Gillett, và nắm giữ đến tận bây giờ.

Khi Buffett 21 tuổi, ông bắt đầu nghiên cứu và mua cổ phiếu của công ty bảo hiểm GEICO, đến năm 1983, ông đã có trong tay 6.8 triệu cổ phiếu; qua 5 lần phân chia, ống có trong tay 34 triệu cổ phiếu, chiếm 59% tổng số cổ phần của công ty này; năm 1995 ông mua nốt 41% cổ phần còn lại, nắm toàn bộ tài sản của công ty.

Sự báo đáp cho lòng kiên nhẫn này thật ngoài sức tưởng tượng. Những năm 70, Buffett đầu tư vào GEICO 45 triệu đô-la, năm 1995, khi ông mua công ty này, giá trị cổ phiếu lúc đó đã tăng lên 24 tỉ đô-la. Còn năm 1973, ông bỏ ra 10.6 triệu đô-la để mua vào cổ phiếu của Washington Post và vẫn nắm giữ cho tới giờ, sự tăng giá của các cổ phiếu này và việc từng bán ra một phần cổ phiếu đã mang về cho ông tổng thu thập 2,2 tỉ đô-la.

Về cổ phiếu Coca-Cola, ông cho rằng, thời gian nắm giữ là “vĩnh viễn” Năm 1988 khi đầu tư vào Coca-Cola, mức lợi nhuận trên thị trường và tổng thu nhập của Coca-Cola chỉ là con số không so với bây giờ, cái mà Buffett chú ý đến là tiềm năng phát triển to lớn trên phạm vi toàn cầu của nó. Ông cho rằng, đây sẽ là thứ đồ uống được hoan nghênh rộng rãi khắp thế giới, sau này sự phát triển của Coca-Cola đúng theo những gì ông nghĩ.

Từ 400 nghìn đô-la năm 1959 đến 52 tỉ năm 2007, chúng ta có thể tính được, trong vòng 48 năm, mức tăng thu nhập của Buffett là 25%, cao hơn mức tiêu chuẩn 6 lần, nhưng nếu chỉ nhìn vào một năm nào đấy, thì sẽ có rất nhiều nhà đầu tư không công nhận con số này.

Nhưng, trên thế giới này, không có bất cứ ai có thể có được mức thu nhập như thế trong suốt một thời gian dài, đó là vì đa số mọi người đều bị lòng tham, sự lo lắng và khủng hoảng chi phối, vì thế họ trở thành những nhà đầu tư ngắn hạn hoặc là khách đầu cơ, và không giống như Buffett – một nhà đầu tư chân chính.

POINT

  1. Chỉ cần doanh nghiệp đạt được mức lợi nhuận kinh tế cao hơn mức bình quân, và đội ngũ quản lí làm người ta cảm thấy đáng tin, thì giá trị cổ phiếu của doanh nghiệp này đáng để nắm giữ lâu dài.

LỜI KHUYÊN CỦA BUFFET Nếu bạn không thể nắm giữ cổ phiếu trong vòng 10 năm, thì bạn đừng bao giờ dù chỉ trong 10 phút.